Chương 2: Cánh Đồng Xưa
Về Quê Ngoại · 21/06/2026
Sáng hôm sau, tôi thức dậy từ khi sương sớm còn giăng mờ trên những cành lá trong vườn. Tiếng gà gáy vang từ nhà bên cạnh hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên ngọn cây hồng xiêm tạo nên một bản nhạc bình minh yên ả.
Sau khi cùng ngoại thưởng thức bát bánh đúc nóng hổi rưới nước mắm gừng thơm lừng, tôi xin phép ngoại ra thăm cánh đồng lúa sau làng.
Con đường nhỏ dẫn ra đồng lúa chạy dọc theo bờ sông mát rượi. Đang vào mùa lúa chín, cả cánh đồng rộng bao la khoác lên mình tấm áo vàng ruộm rực rỡ dưới ánh nắng ban mai. Gió thu nhè nhẹ thổi qua, làm những bông lúa trĩu hạt dạt dào nhấp nhô như những làn sóng vàng trải dài đến tận chân trời. Mùi hương lúa chín thơm nồng nàn quyện vào trong không khí, một thứ hương vị quê hương tinh khôi mà không loại nước hoa đắt tiền nào có thể so sánh được.
Tôi bước đi trên bờ đê nhỏ, hai bên là những bờ cỏ xanh mướt còn đọng những hạt sương long lanh như những viên ngọc thủy tinh. Xa xa, vài bác nông dân đang lom khom gặt lúa, tiếng cười nói giòn tan rôm rả cả một góc trời. Những chiếc nón lá nhấp nhô giữa biển lúa vàng tạo nên một bức tranh quê thật bình dị và thân thương.
Tôi dừng chân bên chiếc cầu cầu gỗ bắc qua con mương dẫn nước vào đồng—nơi mà ngày xưa tôi và anh em họ từng ngồi thả câu suốt những trưa hè. Nước mương vẫn trong vắt, thấy rõ từng đàn cá bống nhỏ tung tăng bơi lội dưới đáy. Tôi cúi xuống, vục một vốc nước mát lạnh rửa mặt, cảm giác sảng khoái lan tỏa khắp cơ thể.
Đứng giữa cánh đồng quê bao la, hít hà hương thơm của đất trời và lúa chín, tôi nhận ra rằng dù thời gian có trôi đi, dù bản thân có đi xa đến đâu và thay đổi thế nào thì tình yêu quê hương và những ký ức tuổi thơ tại nơi này vẫn luôn vẹn nguyên trong góc sâu thẫm của tâm hồn. Cánh đồng xưa không chỉ nuôi sống bao thế hệ người dân trong làng, mà còn là bến đỗ tinh thần bình yên nhất, luôn rộng mở đón chờ đứa con xa quê trở về dột rửa những mệt mỏi của cuộc đời.
Bình luận
Chưa có bình luận nào. Bạn là người đầu tiên nhé.