Chương 1: Trở Về
Về Quê Ngoại · 20/06/2026
Mười năm trôi qua nhanh như một giấc mộng ngắn. Khi chuyến xe đò dừng lại bên cây đa cổ thụ đầu làng, bước chân tôi chạm xuống con đường đất đỏ quen thuộc, một cảm giác bâng khuâng khó tả dâng trào trong lòng.
Quê ngoại tôi là một ngôi làng nhỏ nằm êm đềm bên dòng sông Đáy. Nơi đây như nằm ngoài sự biến đổi hối hả của thời gian. Những ngôi nhà cấp bốn mái tile đỏ rêu phong ẩn mình dưới giàn thiên lý, những hàng rào dâm bụt trổ hoa đỏ thắm và mùi khói bếp buổi chiều tà quyện trong gió thu thoảng hương rơm rạ tươi.
Tôi kéo chiếc vali nhỏ đi bước một trên con đường làng uốn lượn. Hai bên đường, những rặng tre xanh rì rì rào trong gió như đang vẫy tay chào đón đứa con xa xứ trở về. Mùi đất ẩm sau cơn mưa nhẹ ban trưa, mùi hoa bưởi nồng nàn từ vại nước nhà ai tỏa ra làm tim tôi nghẹn ngào. Cứ mỗi bước đi, những ký ức tuổi thơ ấu lại hiện về rõ mùng mịt: những ngày hè theo lũ bạn trong làng đi chăn trâu, thả diều, những trưa hè trốn ngoại đi tắm sông đến tận chiều muộn.
Cánh cổng gỗ cũ kỹ của nhà ngoại hiện ra cuối ngõ. Ngoại đang ngồi trên chiếc chõng tre dưới gốc cây bưởi già, tay cầm chiếc quạt mo cau khẽ đung đưa. Mái tóc ngoại đã bạc trắng như cước, lưng đã còng hơn trước nhiều, nhưng đôi mắt hiền từ của ngoại thì vẫn vậy—ấm áp và bao dung như ngày nào.
"Ngoại ơi!" Tôi gọi to, giọng run run vì xúc động.
Ngoại dừng tay quạt, ngước đôi mắt đã mờ theo năm tháng nhìn ra cổng. Khi nhận ra tôi, gương mặt nhăn nheo của ngoại giãn ra, nở một nụ cười rạng rỡ. Ngoại đứng dậy, bước đi từng bước chậm rãi ra đón tôi: "Cháu đấy à? Về rồi đấy hả con?"
Tôi chạy lại ôm lấy thân hình nhỏ bé của ngoại. Mùi dầu gió thoang thoảng hòa cùng hương trầu quen thuộc từ người ngoại khiến mắt tôi nhòe đi. Bàn tay gầy guộc, chằng chịt những vết đồi mồi của ngoại xoa nhẹ lên lưng tôi, vỗ về như thể tôi vẫn còn là đứa trẻ mười tuổi năm nào.
Căn nhà gỗ ba gian của ngoại vẫn giữ nguyên nét cổ kính. Chiếc bàn thờ gia tiên trầm mặc, bộ phản gỗ bóng loáng vết thời gian và chiếc vại nước mưa mát lạnh ở góc sân. Tối hôm ấy, nằm trên chiếc chiếu cạp điều bên cạnh ngoại, nghe tiếng dế kêu rỉ rả ngoài vườn và tiếng quạt mo cau xè xè của ngoại, tôi thấy lòng mình nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Sự ồn ào, bon chen của chốn đô thị ngoài kia dường như đã bị bỏ lại phía sau con đê làng.
Bình luận
Chưa có bình luận nào. Bạn là người đầu tiên nhé.